THÔI THÌ...THÌ CỨ ĐƯỜI ƯƠI,TIÊU DAO RỪNG RÚ NỤ CƯỜI NGUYÊN SƠ..!CÁM ƠN CÁC BAN ĐÃ GHÉ THĂM,ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN!

Thứ Sáu, 10 tháng 3, 2017

300 CÙNG LÃM NGUYỆT

THƠ XƯỚNG HỌA
Phan tự Trí,Trần Như Tùng,Minh Thúy,
Trịnh Cơ,Trương Ngọc Thạch,Sông Thu,
Thanh Hòa,Như Thu,Hải Rừng,Nguyễn Gia Khanh,
Thủy Lâm Synh,Thy Lệ Trang,

300 CÙNG LÃM NGUYỆT
Ba trăm, trân quý kể như là…
Ta đến bạn bè cũng mến ta
Bài họa trăng vờn thêm bát ngát
Câu mời gió chải giữa bao la
Chờ huynh ý góp say men rượu
Ngóng tỷ tình chia đượm vị trà
Chẳng kể gần xa nhiều hoặc ít
Quý hồ tinh bất quý hồ đa.
Phan Tự Trí
(Nhân Lãm Nguyệt Hiên đã đăng 300 bài xướng- họa của PHAN TỰ TRỊ)
BÀI HỌA
TÌNH TRAO LÃM NGUYỆT
Ba năm , tôi bạn phải kêu là . . .
Mượn tốt lời thơ nói chuyện ta,
Đấy bến Ô Lâu bày cởi mở
Đây đồi Phú Thọ đến lân la.
Trăng soi câu viết ngời hương biển
Gió chuyển vần gieo mát sắc trà.
Nguyệt luật Tơ niêm tàng mãnh lực
Ngàn ngày dí dủm thiểu nên đa.
Trần Như Tùng
NIỀM VUI
Bao năm quí hoá nhận quà là
Bạn hữu yêu thương đã quý ta
Thơ xướng đêm thâu nhìn Nguyệt tỏ
Thi ca sáng ngắm nắng bao la
Mời anh đàm đạo nhâm nhi rượu
Đợi chị luận bàn thưởng thức trà
Ân nghĩa trao nhau niềm hạnh phúc
Ba trăm bài hoạ ...cũng nhiều đa
Minh Thuý
KẾT TOÁN ĐỜI THƠ
“Tặng LĐM
Vốn liếng thi ca rõ thật là
Ba trăm họa xướng thỏa lòng ta
Ngày vui thắm thiết như lời hát
Tình thắm rộn ràng tựa tiếng la
Bạn nhé, cùng nhau nâng chén rượu
Người ơi, kết hợp  cạn chung trà
Cả đời  thơ phú mong hoàn mỹ
Cái nghiệp tơ tằm, nhả tối đa !
TRỊNH CƠ (Paris)
13/03/2017
BẠN TA
Một thoáng bên nhau đủ biết là…
Trong lòng bạn hữu có thương ta
Lúc sai, can gián mà không rủa
Khi lỗi, khuyên răn chứ chẳng la
Rảnh rỗi phì phò vài điếu thuốc
Nhàn cư nhấm nháp một ly trà
Xướng qua họa lại hay cùng dở
Vui chút tình thơ đã quá đa!
Trương Ngọc Thạch-3/13/2017
ĐẾN VỚI NÀNG THƠ
Đến với nàng thơ, cứ ngỡ là
Cho qua ngày tháng cuối đời ta
Nào ngờ gắn bó như say nguyệt
Rồi lại đam mê tựa thưởng trà
Đắc ý câu vần, lia bút...ngoáy
Hài lòng vế đối, vỗ tay...la
Tâm hồn  tươi trẻ và hăng hái
Sức khỏe tăng dần đạt tối đa.
Sông Thu
MỪNG HUYNH Phan Tự Trí
Bao lần xướng họa bạn cùng ta
Chốn  hẹn hò nhau Nguyệt Lãm là
Trao đổi tâm tư không tiếng cả
Lại qua thi tứ chẳng lời la
Tình thân nào kể chày hay chóng
Nghĩa trọng đâu màng thiểu với đa
Vẫn ngóng mây ngàn lùa bạn tới
Mừng người chén rượu hoặc chung trà
Thanh Hoà
MAY LẮM THAY!
Khập khễnh vần niêm cứ ngỡ là…
May rằng huynh tỷ chỉnh giùm ta
Mạ đề trùng chữ không hề ghẹo
Chấm phẩy sai hàng chẳng thấy la
Lục bát mơ màng say bóng nguyệt
Đường thi quyến luyến cạn chung trà
Khu vườn rộng mở bao người mến
Ông chủ ơi ời khéo dữ đa!
Như Thu
VUI NGÀN HƯỞNG VẠN
Một thứ tình chung đáng quý là
Như non nhớ nước bạn cùng ta
Bài thơ xướng họa khi mong đợi
Chữ nghĩa mò tìm lúc bực la
Chỉ bấy trò vui nồng chất rượu
Ngần bao cảm xúc đậm hương trà
Ba trăm, thắm thía giờ thì được
Cứ mãi xuôi chèo vạn đó đa!
Hải Rừng-13/3/2017
TỚI NGUYỆT HIÊN
Tới Nguyệt Hiên vui tựa thể là…
Bao nhiêu thi phẩm ngát lòng ta
Như đưa bước đến phường Kim Mã(*)
Tưởng lạc chân vào chốn Trữ La (**)
Dẫu chửa tương phùng trao bút ngọc
Và đâu đối ẩm thưởng chung trà
Về đây lại gặp bao huynh tỷ
Đã xứng cây đề, đáng cội đa !
Nguyễn Gia Khanh
(*)Kim Mã: Nơi vua Hán Vũ Đế mời những người giỏi văn chương chực sẵn để
khi cần, nhà vua đến hỏi
(**)Trữ La:quê hương của người đẹp Tây Thi
THÂN NHỜ NGUYỆT LÃM
Cách mặt mà thân mới gọi là…
Xa lòng cảm mến muốn gì ta!
Thơ văn chí mạng cùng trao đổi
Xướng họa i mèo cũng lết la
Ước được chung bàn nâng cốc rượu
Hay khi tạn mặt uống chung trà
Dòng đời xẻ nhánh chia muôn ngã
Ngặt quỹ thời gian ít lắm đa.
Thủy Lâm Synh-Mar. 13, 2017
TÌNH THƠ...
Đôi phút tâm giao cũng đủ là
Huống gì năm tháng bạn cùng ta
Đường thi xướng họa bao thân thiết
Niêm luật nâng trao qúa đậm đà
Kẻ trước... dong thuyền say bóng nguyệt
Người sau...trải mộng ngát hương trà
Tình thơ dẫu cách xa ngàn dặm
Hồn thả theo dòng nước Trữ La !
Thy Lệ Trang

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2017

THƠ YẾT HẬU

Như Thị,Thích Tín Thuận,Sương Lam,Phan tự Trí,
Như Thu,Như Tùng,Trịnh Cơ,Trương Ngọc Thạch,
NS-Canada,Minh Thúy,Sông Thu.Thục Nguyên,
Kim Oanh,Thy Lệ Trang,Thanh Hòa,Hồng Phượng,

CÔ TỊCH!

“Yết Hậu”
Còn ước gặp nhau giữa chốn này
Giang hồ tước giọt rượu trao tay
Hớp sầu sưởi ấm đời cô lữ
Say!
Rét buốt đang chằm ngọn gió đông
Mưa gieo tê tái táp đau lòng
Đâu tia nắng ấm hong tình cũ
Mong!
Rã rượi trèo lên giấc mộng đầu
Chen bờ ký ức ngỡ còn nhau
Nào hay giải cấu leo đôi ngả
Đau!
Như Thị
BÀI HỌA
TỰ ĐÁP
Phiền ưu hỷ lạc cũng nơi này
Mở trọn tâm hồn dễ mấy tay
Cứ mãi chìm trôi cùng khổ muộn
Say!
Mây chiều ảm đạm tiết vào đông
Giá lạnh về theo cảm nỗi lòng
Những đợi xuân nồng cho sắc tỏa
Mong!
Dù cho lục thủ với tam đầu
Cũng chẳng đem hồn kết lại nhau
Nghiệp đến thì thôi tàn cửa ngõ
Đau!
23.02.2017
Thích Tín Thuận
***
BẠN
Đã đến trần gian cuộc sống này
Buồn vui thân ái hẹn cầm tay
Cùng nhau ngất ngưỡng chung bầu rượu
SAY !
THƯƠNG
Không màng xuân hạ lẫn thu đông
Tình thắm trao nhau vẹn một lòng
Ngày nhớ đêm chờ tha thiết mộng
MONG !
Biển cả âm u sóng bạc đầu
Người đi nẻo  ấy  có tìm nhau?
Gối chăn  ảo giác còn hương tóc
ĐAU !
NMy
***
HỎI
Người ơi ta muốn hỏi câu này:
Hảo hán… bây giờ được mấy tay ?
Mấy mặt mấy gan cay rượu lắm?
Say!
MONG
Theo mùa tiết khí mới đầu đông
Mà gió mà mưa xối xát lòng
Xa vắng người đi đường thấm lạnh
Mong!
ĐAU
Bóng dâu đã xế ngả ngang đầu
Ngẫu nhĩ mong hoài tưởng gặp nhau
Lên ngựa chia bào nay vạn nẻo
Đau!
Phan Tự Trí – 24-2-2017
 ***
NGÁN NGẨM!
“Yết Hậu”
Ô hay sao vẫn đến nơi này?
Trăn trở đêm trường bấm đốt tay
Danh lợi đam mê hồn trĩu nặng
Say!
Chôn niềm cay đắng suốt mùa đông
Mơ chốn phù du vật vã lòng
Cõi tạm ta bà thôi tiếc nuối 
Mong!
Khó quên phiền muộn thủa ban đầu
Se sắt thâm tình lại dỗi nhau?
Một gánh buồn tênh nhìn ngán ngẩm
Đau!
Như Thu
***
ĐIỀU MUỐN NÓI
Muốn nói từ lâu ý nghĩ này
Thơ đưa tôi bạn tới chung tay.
Qua meo nâng chén ta đồng ẩm
SAY !
Dễ đã qua rồi mấy rét đông
Thơ đem hơi ấm sưởi đôi lòng
Xa vời thật khó cầm tay được
MONG !
Đọc lại bài thơ họa dịp đầu
"Ngày mai tôi chết” ngỏ cùng nhau
Mình chui vào mộ tìm vui họa
ĐAU !
Cho đến hôm nay vẫn sống tươi
Vẫn cùng xướng họa vẫn câu cười
Gửi về Văn Quỹ tình quê Tổ
MƯỜI !
Trần Như Tùng
***
ĐIỆU BUỒN
Tìm đâu kỷ niệm ở nơi này
Có nhớ chăng em thuở nắm tay
Âu yếm mơ màng ta dạo bước
Say !
Mùa thu chưa hết đã sầu đông
Nhìn lá vàng rơi thấy chạnh lòng
Lẫn khuất trời xa thành phố cũ
Mong!
Ôi! sao hình ảnh chuyện ban đầu
Ngày ấy người ơi có nhớ nhau
Xao xuyến tâm tư lòng quặn héo
Đau !
Trịnh Cơ (Paris)
25/02/2017
***
CAY-MAY-SAY-BAY
“Họa bài 1”
Trong ngoài một tháng đến hôm nay
Tiễn biệt, phân ưu tới lúc này
Mới thoáng ngó qua đà 6 bác
CAY 
Từ đầu năm mới tới hôm nay
Họp bạn phương xa đến lúc này
Đếm tới đếm lui vừa đủ 4
MAY
Bao năm tháng nữa kể từ nay
Còn được thấy nhau thế giới này
Chia sẻ buồn vui cùng bạn cũ
SAY
Bạn ơi, nhớ kỹ cuối năm nay
Hội ngộ Cali của lớp này
Hãy cố về đây tham dự nhé
BAY
Trương Ngọc Thạch-Feb. 24, 2017
***
VỀ ĐÂY
Giả từ nghịch cảnh đến nơi này
Xây dựng tương lai nám rát  tay
Mãi miết đi hoài không thấy mệt
SAY!
Gió lạnh đường băng lúc tuyết đông
Sương mù giăng lối chẳng nao lòng
Mơ màng lối rẽ nơi quê cũ
MONG
Tan rồi tình đẹp lúc ban đầu!
Nhắc nhở làm chi lại nhớ nhau
Thắt thẻo tim côi đời viễn xứ
ĐAU!
NS-CANADA
***
BUỒN VUI
"Họa 2 vần bài 1"
Chia tay dạo ấy đến hôm nay
Vắng bóng anh ngồi chiếc ghế này
Mỗi sớm Thu về nhìn lá rụng
Bay
Mưa hoài rả rích mùa Xuân nay
Giá lạnh co ro khổ thế này
Di chuyển nhiều nơi vùng bão lụt
Cay
Anh hẹn cùng em gặp tối nay
Trăng Sao soi sáng mối tình này
Thì thầm mơ ước lời êm ái
Say
Họp mặt bạn bè được dịp nay
Mừng vui hội ngộ phút giây này
Quý nhau bạn hữu tình bền vững 
May 
Minh Thúy
***
BẼ BÀNG
Đã chẳng nợ duyên ở kiếp này
Sao còn trơ trẽn nắm bàn tay
Dùng dằng níu kéo trong mê muội
Say !
Xuân, hạ, thu rồi lại đến đông
Ra vào thờ thẫn đớn đau lòng
Lá rơi trước ngõ ngờ chân bước
Mong !
Rượu ngấm vào tim, nhói buốt đầu
Ngày nào thân ái rót mời nhau
Giờ đây độc ẩm ta và bóng
Đau !
Sông Thu
***
NHỚ XƯA
Vẫn biết không duyên nợ cõi này
Vẫn không đành đoạn phải chia tay
Vẫn còn đắm đuối yêu tha thiết
Say
Đang giữa thu vàng chửa phải đông
Vì sao ta thấy lạnh trong lòng ?
Một mình một bóng, buồn da diết
Mong
Nhớ lắm tình yêu những bước đầu
Dễ nào hy vọng được gần nhau ?
Hai người hai ngả, xa biền biệt
Đau
Thục Nguyên
***
BIỆT LY
Thuyền trôi lạc bến đến nơi này
Bèo dạt thân tàn trắng cả tay
Mê mải thực hư  trong ảo mộng
Say!
Lạnh lùng gió rít suốt mùa đông
Chẳng thấm vào đâu giá buốt  lòng
Mòn mỏi bên song người trở bước
Mong!
Chuyến tàu năm cũ đã quay đầu
Sạt lỡ bến rồi lạc mất nhau
Vạn lý trùng khơi đành cách biệt
Đau!
Kim Oanh
*** 
CHIA XA...
Dẫu chẳng cùng chung trọn kiếp này
Vẫn thèm hơi ấm một vòng tay
Quỳnh tương chưa cạn, môi đà thắm
SAY !
Đêm dài...thao thức suốt mùa đông
Ngày tháng phôi pha chợt tủi lòng
Cánh nhạn chập chùng nơi biển vắng
MONG !
Làm sao tìm lại phút ban đầu?
Dù cuối bến đời vẫn nhớ nhau
Chia cách ngàn năm vầng nhật nguyệt
ĐAU !
Thy Lệ Trang
***
NGƯỜI XƯA
Bạn cũ bao năm hội nẻo này
Tưởng chừng mơ ngủ,nắm đôi tay
Uống cho bình cạn còn trơ đáy
SAY
Chờ mãi người sang,hết tiết đông
Xua đi héo úa,xác xơ lòng
Lùa trôi tuyết trắng,tan băng giá
MONG
Mộng đẹp ngày xưa thủa bắt đầu
Tình yêu, xa cách,chẳng cùng nhau...
Nay dù gặp gỡ,tơ khôn chắp
Đau
Thanh Hòa
***
H ỌP M ẶT
Bao lâu mới có được hôm nay
Bạn hữu bên nhau giây phút nầy
Chén một, chén hai, nhiều chén nữa
SAY
Chân tay rêm nhức cả tuần nay
Ngã té lăn cù ở chỗ nầy
Chẳng nứt sọ và chưa nằm viện
MAY
Miền Trung cực khổ từ xưa nay
Bão tố thường xuyên ghé xứ nầy
Lụt lội cuốn phăng đi tất cả
CAY
Ngày Thầy - Cô tổ chức năm nay
Bán cầu hai nửa khép lại nầy
Hội về đông đủ, nhanh gọn nhất
BAY
HỒNG PHƯỢNG

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

AN NHIÊN- Thơ Như Thị ,Diễn ngâm Ngọc Lan

                   
AN NHIÊN! 
Ném đời vào giữa đảo điên
Hương vô ưu tỏa não phiền như không!
Tánh không trụ cửa bụi hồng
Mây phi tướng rụng hiện nguồn như lai

Vọng cầu chi ngõ tương lai
Cây quá khứ chết gốc mai một rồi
Hiện tại mầm nhú đây thôi
Nụ an lạc nứt kết chồi bình yên

Nhập cuộc dẫu gánh oan khiên
Nuôi ba tuệ  dưỡng cây thiền đơm bông
Nhìn mây chết đuối bên dòng
Nhìn ta trôi giữa bềnh bồng tàn phai

Cầm đan nỗi khổ trên tay
Lùa cơn mộng cũ phơi ngoài ruộng mơ
Vườn xưa vun quén trồng thơ
Mực cô tịch vẫy chạm bờ an nhiên!

Như Thị

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2016

Thơ Lê Đăng Mành - Diễn ngâm Minh Trí

                     
THƠ KHÔNG MÙA!

Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi
Mà ta còn lầm lũi ở trần gian
Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi
Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng

Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại
Tung chân thật thôn tính hết dối gian
Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận
Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân

Hãy để thơ chia với đời khốn khổ
Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ
Sông đã toạc còn ném màu ảm đạm
Bởi hận cừu giành giựt giữa dù ô

Để thơ tuôn mặc đông mùa tê tái
Vần nứt tươi roi rói với tháng ngày
Dẫu chiều bủa hắt hiu nhòe mái rạ
Chẳng vọng cầu lấp liếm phía tương lai

Thơ bước thẳng không hít hà luồn cúi
Để tung hê như lủ quỷ yêu ma
Thơ thong dong dù phên bừng tơi tả
Cứ tiêu pha cho hết cuộc yên hà

Cõi thơ xưa hào quang còn rực rỡ
Như Chu Thần Hải Lượng với Bỉnh Khiêm
Vẫn vòi vọi cùng tầng trời Văn hiến
Mà cội ấy- đâu thơ đạo đảo điên ...?

Thơ nuôi tâm như máu nuôi xương thịt
Bồng bềnh trôi nhưng vẫn cứ trạm nhiên
Mùa thì thay, xin thơ luôn phục vị
Cho cảo thơm tỏa mãi nét uyên nguyên!

Lê Đăng Mành