THÔI THÌ...THÌ CỨ ĐƯỜI ƯƠI,TIÊU DAO RỪNG RÚ NỤ CƯỜI NGUYÊN SƠ..!CÁM ƠN CÁC BAN ĐÃ GHÉ THĂM,ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN!

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

CHÙM THƠ VU LAN -XƯỚNG HỌA!




MẸ VỀ VỚI THU!
Thỉnh họa
Bên dòng hiu hắt đứng trơ thân
Ríu rít chim sâu chuyền ngại ngần
Bịn rịn cơn lào còn lẩn quẩn
Bồi hồi ngọn cúc cũng phân vân
Hơi sương lùa nắng tầng mây tản
Hạt móc ngậm mưa dải nước vần
Ngõ vắng thảo dân về chốn ẩn
Dặt dìu chuông đẩy*: Mẹ cuồng chân …!
Vu lan PL 2558
Lê Đăng Mành
*Nghe chuông đổ là biết sớm chiều

CÁC BÀI HỌA

KHÁCH THU
(BV – BL – NĐT – GCĐ)
Lặng lẽ bên đời thả chiếc thân
Êm đềm giọt đổ tiếng trong ngần
Làn sương vọng tiếng hồn quanh quẩn
Dõi khúc tình thơ thẩn ngọn vân
Tháng bảy đìu hiu niềm nỗi dận
Ngày thu trĩu trịt đám mây vần
Chim biền biệt chốn phương trời ẩn
Chốn cũ ta về ỉu xịu chân./.
28.08.2015

Thích Tín Thuận
 
HỒNG THẮM VU LAN
Trời tây đau đáu vọng hiền thân
Hồng thắm đưa hương nụ trắng ngần
Thu đến bâng khuâng mùa báo hiếu
Chiều về ngơ ngẩn áng phù vân
Nhớ hoài tình Mẹ dường thơm sữa
Viết mãi thơ con chửa trọn vần
Mấy bận hoa lòng cài ngực ấm
Vu Lan thầm gửi tấm thành chân!
          Nguyễn Gia khanh Nghệ An

AN THÂN !
Không màng danh lợi mới an thân
Như Bụt đời ai cũng sáng ngần
Hãy ngắm vinh hoa dường bọt nỗi
Và nhìn phú quý tợ phù vân
Đừng sinh ác nghiệp ra xoay thế
Cứ tạo thiện duyên để chuyển vần
Bền chí chuyên tâm tu dưỡng đạo
Thánh nào không độ tấm lòng chân .
Trần Ngộ Lâm Đồng

VÔ NGHĨA HỐI
Ngậm bóng thời gian oán trách thân
Đạo con trễ muộn dạ đau ngần
Ngàn câu sám hối lời kinh quẩn
Mất nẻo vô thường chữ hiếu vân
Mãi mộng bon chen tiền tụ tản
Chưa ngày báo đáp phận xoay vần
Lá vàng rụng vội hờn thu ẩn
Khôn dại bây giờ lạnh bước chân
                                  Nhi Phạm

NGƯU LANG VỀ CÙNG
CHỨC NỮ
Tháng Bảy sụt sùi mưa ướt thân
Ngưu Lang Chức Nữ  dạ tần ngần
Năm tròn đày đọa  trong  ly đẩu
Phút vẹn vờn vơn  giữa  ái vân
Thắm thiết tình xa đôi hợp ý
Ân cần nghĩa cận đối nên vần
Mẹ cha hòa thuận bền trời đất
Chồng vợ thương yêu trọng chất chân
                              Nha Trang
                             Võ Sĩ Quý

TỰ NHỦ
Hương vị quen rổi, nhủ bản thân!
Những ngày thơ ấu thật trong ngần
Ráng chiều lả tả sương hòa vũ
Nắng sớm êm đềm gió quyện vân
Mấy chục năm qua thân lặn lội
Bao ngàn tháng lại phận xoay vần
Tích tiên đã mãn giờ thiên gọi
Ai ở dương trần- dám chậm chân!
Trương Văn Lũy

NHỚ NGÀY
BÔNG TRẮNG CÀI BÂU
Nắng lịm buông chiều héo hắt thân
Nhìn con cháu chắt mắt tần ngần
Gió tây bắc thổi xao cành trúc
Sấm động trời nam chiếu vũ vân
Thời khắc trăm năm còn tích tắc
Buồng tim lọan nhịp vẫn xoay vần
Buồn vui chú nguyện giờ ly biệt
Mẹ xả sắc trần nhẹ bước chân
Lê Văn Thanh Bà Rịa

VU LAN
Vu lan nhìn ảnh của song thân
Thương nhớ nôn nao đứng mãi ngần
Nghĩa mẹ công cha chưa trả nỗi
Tình con nặng nợ mãi phân vân
Suối vàng ba má luôn siêu thoát
Trần thế cháu con rạng bước chân
Buồn tủi nhớ nhung tim thổn thức
Trào dâng  thơ phú sáng tươi vần
HỒ HẮC HẢI

MẸ VÀ THƠ !
Tháng bảy rưng lòng nhớ Mẫu Thân
Ngõ sau bao bận đứng tần ngần
Đọc thơ đồng điệu đằm thu ý
Hòa vận loại từ hóc chữ “vân”
Muốn dụng văn thời toan phá cách
Mà e cổ luật khó xoay vần
Thôi đành gác lại lo mùa hiếu
Dâng Mẹ bông hồng bước lẹ chân
Trương Đình Đăng Đà Nẵng

THU CẢM
Trơ trụi hàng cây đứng tủi thân,
Lòng tuôn suối lệ nhớ vô ngần.
Viễn du hải giác thung dung điểu,
Phiêu bạt thiên nhai tản mạn vân.
Lá rụng hoa tàn, khô rã cánh,
Đời theo gió chuyển, uốn xoay vần.
Đường dài mưa đổ sầu hiu hắt,
Kỷ niệm phai mờ những dấu chân…
Dương Hồng Kỳ Sài Gòn

RẰM THÁNG BẢY
Tròn thêm quả hiếu kính hai thân
Soi sáng lòng thu đẹp trắng ngần
Nhân đức kinh cầu bờ diệu hải
Từ bi hương nguyện đóa tường vân
Ân cha di dưỡng tài lộc vận
Nghĩa mẹ tồn lưu phúc phận vần
Truyền thống gia đình hành nghiệp thiện
Cháu con nhớ lấy giữ tình chân
                        Nha Trang Võ Sỹ Qúy

VU LAN NHỚ MẸ
Suối lệ bao năm nhớ mẫu thân
Trãi bao mưa nắng mãi tần ngần
Mẹ về chín suối lên thiên quốc
Con ở nơi nầy dõi gió vân
Một thuở cô phòng in gối chiếc
Nuôi con khôn lớn mãi xoay vần
Hôm nay cháu chắt quây quần lại
Ghi nhớ công ơn! tưởng bước chân*

  Thụ nhân Huỳnh Kim    - Camranh.
PS:* Mong mỏi bước chân Mẹ về...

VU LAN NHỚ MẸ
Cõi tạm Ta Bà tựa ảo vân
Bảy lăm tuổi mẹ sống tinh ngần
Cuộc đời vất vả lao nguồn trí
Năm tháng tảo tần - lụy tấm thân
Gió buốt sương đông -mưa bấc thổi
Nắng nung lửa hạ - ngọn nam vần
Vu lan tự tứ - con cầu nguyện
Linh ứng mẫu hiền - liễu đạo chân
Hồ Trọng Trí Bà Rịa

MÙA THU LÊN CHÙA
Chân đất đầu trần chẳng quản thân
Cha tôi đen đúa dạ sáng ngần
Phá Sơn lâm nhì đâm Hà Bá
Vững tay chèo đạp ngã phong vân
Cả đời Cha gian lao vất vả
Chưa từng qua cây viết cuốn vần
Trả gian lao Cha về với đất
Vu Lan mùa hoa trắng theo chân
Châu Nam Phong

MẸ TÔI
Dõi vọng mờ thu mịt lặng thân
Nghìn trùng xa chạnh lệ tần ngần
Suông tình tan hợp loang triều hải
Ảo ảnh nổi chìm thoáng bóng vân
Chóp núi sương vây cô quạnh phủ
Bờ rừng lá đuổi túm nhau vần
Đê cong quanh giữa dâu xanh lối
Mẹ bước ngang trần lẻ dấu chân !
Quỳnh Lý Đức

ĐÊM THU CÙNG THI SĨ
Gió thoảng lá vàng lượn cách thân
Rừng thu xơ xác tắm trăng ngần
Giò nai co gối soi giòng nước
Cánh vạc nghiêng đầu ngắm áng vân
Quốc gọi hồn khai thơ giữ điệu
Sao băng tâm mở bút lưu vần
Sương rơi nặng hạt mờ vai áo
Trang điểm thi nhân đẹp tới chân.
Độc Hành Đồng Nai

CHÍ LÀM TRAI

Trai hùng thời loạn tiếc chi thân
Khí phách như gương ngọc sáng ngần
Cứu nước thi gan cùng lửa đạn
Diệt thù trãi mật với phong vân
Chiến hào áo trận phơi bao lượt
Núi đá gươm thơ tạc mấy vần
Vận nước điêu linh tràn máu hận
Lên đường gác lại mối tình chân
                 Võ Thị Nhật Lệ Tiền Giang

MẸ TRONG NGÀY THU
Mẹ đứng bên đường chỉ một Thân
Nhìn hàng quân bước dạ tần ngần
Bóng con ngày ấy nhòa sương khói
Dáng Mẹ hôm nay rạng vũ vân
Tiếng hát mùa thu vang nhịp điệu
Câu thơ chiến thắng vọng hòa vần
Các con ngã xuống còn mình Mẹ
Nước mắt lăn cùng những bước Chân
Robert Nguyen

NHỚ MẸ
Bởi đã quen rồi áo tứ thân
Ai cho quà mới cũng tần ngần
Mắt mờ có thấy lem thềm ngọc
Chân chậm nào theo nổi dáng vân
Cơm áo bầy con ham thử vận
Văn thơ lũ trẻ hợm mua vần
Đường bao xa nữa mà vương bận
Ngọn gió buồn đưa mấy bước chân.
Vu lan PL 2558
Đông Thái Phan Tự Trí
NHỚ SONG THÂN
Mỗi lần nhức mỏi cả châu thân,
Thuốc uống đôi khi cũng ngại ngần,
Bỗng nhớ tình cha lòng áo não,
Chợt thương ơn mẹ dạ phân vân.
Đếm bao giọt lệ đầy bao đoạn,
Thảo mấy câu thơ đủ mấy vần!
Non Thái Biển Đông đâu sánh được,
Vu Lan lễ mẹ tỏ lòng chân.
Nhatthuyh

LÒNG ƯỚC NGUYỆN
Rưng lòng dạ nhớ đến song thân
Báo hiếu chuông chùa mãi vọng ngân
Nặng nghĩa mẹ cha chưa tròn phận
Ân tình lối xóm cứ phân vân
Bồi hồi ngõ trúc mây giăng vận
Luẩn quẩn đường thôn gió chuyển vần
Cuối dãi non xa vầng nguyệt ẩn
Hương lòng nguyện Mẹ nhẹ đôi chân
GM.Nguyễn Đình Diệm


Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015

NHỮNG VẦN THƠ BỆNH VIỆN !



 Trung tâm tim mạch BVTW HUẾ
   NHỮNG VẦN THƠ BỆNH VIỆN

HÃY NHÌN !

Hãy nhìn mây ngũ chon von
Chòng chành xé áo xuống đồng hoá thân
Ai kìa sao cứ lần khân
Công hầu chi sẽ có lần đất ăn!

Hãy nhìn mà né quan trên
Chằm hăm chia chữ rúc kèn ma trơi
Làm thơ bút quẹt ngang trời
Đêm ngồi xưng thánh táp lời như không

Hãy nhìn trôi nổi đoá phù vân
Phiêu lãng nên chi cứ chuyển vần
Hạt bụi tung mình trườn lẩn quẩn
Mặc đời tang hải giữa trầm luân

Hãy nhìn tĩnh lặng dẫu tàn phai
Lẫm liệt không lời giọt sương mai
Sừng sững như nhiên toà núi tuyết
Bao dung tịch mặc để trăng cài

Hãy nhìn thấu cảnh sáng trưa chiều
Vạn vật đổi đời có bấy nhiêu?
Để đập lòng này buông bỏ hết
Tâm từ mở ngõ đón thương yêu !

Hãy nhìn loạng choạng níu chòm sao
Khi tỏ khi mờ lúc đổi trao
Thiên thể càn khôn còn chuyển động
Nên lòng sóng cuộn cứ lao xao.

Hãy nhìn sanh tử giọt sương sa
Quán biết giục lòng nhóm vị tha
Vũ trụ vô thường luôn biến hoại
Coi thời gian liếm cái thân ta

Hãy nhìn bếp hạ thúc lời ve
Thu gánh đông về khới tái tê
Sương khói vô tư dù dễ vỡ
Chẳng hề khởi niệm dẫu nhiêu khê
Hãy nhìn nắng luộc tóc vàng hoe
Giành giựt ăn chia luật vỉa hè
Hảo hớn ươm mầm trong vạt ấy
Bụi đời ngoại hạng ngại chi bè

Hãy nhìn bệnh viện đó là nơi
Báo nghiệp trả vay suốt mấy đời
Có kẻ thân bằng vây phụng dưỡng
Còn người cô quạnh đến chơi vơi !
LĐM

TÌNH CHIỀU BỆNH VIỆN!
Xa trông mây
ngẩn ngơ nhìn
Gió trầm ngâm đứng
mạch tim rã rời
Toa đời bụi cạp chơi vơi
Chiều thoi thóp thở
cầm hơi...đợi người!

Thềm tim chưa héo - môi cười
Máu tê tái máu
da đồi mồi ăn
Trăng nghiêng khều trộm
bâng khuâng
Thơ trầy trật vận
gánh vần biệt tăm

Chiều quất
nắng phóc lên ngàn
Bệnh quất mình luỵ
Xó trần buồn thiu
Quen ngồi lặt khói đìu hiu
Viện cô tịch bệnh
tình chiêu dương tà!
LĐM
ƠN !
"Liên hoàn"
Ơn giường một chỗ để nằm ngơi
Ơn bệnh nuôi tâm biết sửa người
Ơn đất ôm thân về chín suối
Ơn trời gánh gió đến muôn nơi
Ơn em thăm hỏi khi quay quắt
Ơn bạn dỗ dành lúc tả tơi
Ơn kẻ vất vơ ngoài xó chợ
Ơn miền phiêu lãng thuở rong chơi !

Ơn miền phiêu lãng thuở rong chơi
Ơn chị ra đồng chẳng nón tơi
Ơn nước bao dung tuôn khắp ngõ
Ơn trăng độ lượng lội ngàn nơi
Ơn mây vô trụ mà soi tánh
Ơn gió bất kham để biết người
Ơn tiếng sáo diều lay chốn cũ
Ơn gà gọi sáng chẳng hề ngơi .
LĐM
BỆNH CHIỀU!
"Ngũ độ thanh"
Chiều đi khắc khoải giọng ru buồn
Tiễn biệt huy tà trải vấn vương
Dế gảy cung trầm trong quạnh quẽ
Cò chao cánh mỏng giữa vô thường
Sông bờ khói bện gam hờn tủi
Suối lệ sương trào bãi cảm thương
Ngắc ngoải thân trườn - chia não bệnh
Song mờ én xoải đợi vầng dương !
LĐM
BVTW Huế
NGỌN ROI KÝ ỨC !
Đã về đây bên luỹ tre bến nước
Mấy mươi năm trượt lầy vạt hải hồ
Miền kỷ niệm cả gầm trời mơ ước
Trầm yên tĩnh lặng giữa cuộc xô bồ

Tìm lại khúc diều đứt thời non dại
Thủơ khạo khờ chưa lấm gót vấn vương
Mùa để chỏm dễ thương chừ xa ngái
Góc ấy chao về lòng nhói quặn thương

Bước qua sân nhớ chơi căng phang vụ
Ngửi rìa nồm thơm hơi hướm sông xưa
Nơi cùng nhau bắt chuồn chuồn cắn rốn
Để hụp vào đời phiêu lãng gió mưa

Đêm trăng thắp nhóm bếp nấu đồng dao
Đi chợ- chợ về..phóc qua canh một...
Rồng rắn lên mây ốôc dôộc* lăn nhào
Ông cọp đã ra- ngồi múc trăng mọc

Đường Mẫu Tâm chưa yêu mà thương quá
Phá bầy con gái chơi thẻ góc trường
Lên lão rồi mong gặp cho hả dạ
Ngăn ấy chạnh buồn héo chữ yêu đương !?

Liếp phên rã mục mơ cầm ký ức
Thời trung học gặp nhau chưỉ thay chào
"Mệ nội mi răng biệt tăm đi rứa?"
Đâu nguyện thề sanh tử dưới cội Đào

Mà chất ngất tờ xưa chật nỗi nhớ
Giục lòng nhức nhối ép lệ dâng trào !
LĐM
BVTW Huế
*Mắc cỡ,dị,trẽn...
TÌM NHAU !
"Thuận nghịch độc"
Anh tìm em mộng vỡ còn đâu
Hạ nướng róc đời giữa bể dâu
Đành đoạn biệt ơn bao luyến nuối
Cách chia quên nghĩa bấy ôm sầu
Lành thêm người cảm chiêu an lạc
Tội quá ta trồng níu khổ đau
Thanh thản vui cùng cây quẽ quạnh
Xanh trời mặc tĩnh sắc ngàn lau

Lau ngàn sắc tĩnh mặc trời xanh
Quạnh quẽ cây cùng vui thản thanh
Đau khổ níu trồng ta quá tội !
Lạc an chiêu cảm người thêm lành
Sầu ôm bấy nghĩa quên chia cách
Nuối luyến bao ơn biệt đoạn đành
Dâu bể giữa đời róc nướng hạ
Đâu còn vỡ mộng ...em tìm Anh !
16-6-2015
"mồng 1-5 ất mùi"
LĐM
BVTW Huế

XUẤT VIỆN !
"Bát vận đồng âm"
Thôi về ở lại cũng như ri
Xuất viện may còn đủ tứ chi
Thân lọm khọm như loài ngạ quỷ
Sắc hom hem tợ giống A tỳ
Ba tuần ngăn cách vần tri kỷ
Mấy bữa xa rời tập ngự thi
Lãm nguyệt kính mời huynh đệ tỷ
Nghiên hoà xướng hoạ buổi tà huy !
LĐM
17-6-2015
BVTW Huế

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015

AN NHIÊN!



AN NHIÊN!

Ném đời vào giữa đảo điên
Hương vô ưu tỏa não phiền như không!
Tánh không trụ cửa bụi hồng
Mây phi tướng rụng hiện nguồn như lai

Vọng cầu chi ngõ tương lai
Cây quá khứ chết gốc mai một rồi
Hiện tại mầm nhú đây thôi
Nụ an lạc nứt kết chồi bình yên

Nhập cuộc dẫu gánh oan khiên
Nuôi ba tuệ  dưỡng cây thiền đơm bông
Nhìn mây chết đuối bên dòng
Nhìn ta trôi giữa bềnh bồng tàn phai

Cầm đan nỗi khổ trên tay
Lùa cơn mộng cũ phơi ngoài ruộng mơ
Vườn xưa vun quén trồng thơ
Mực cô tịch vẫy chạm bờ an nhiên!
LĐM

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

MẸ VÀ GIÊNG HAI!



MẸ VÀ GIÊNG HAI!
Xuân chao rách tấm giêng hai
Mẹ bòn cơ cực vá vai đoạn trường
Trần thân phơi tủi gió sương
Ngọn bấc quơ nát vạt nương tội tình

Mầm nứt mơ giọt bình minh
Truân chuyên mót lại gom tình cho không…
Qua thì cải vội ra ngòng
Qua xuân mẹ vẫn nghiêng đong mưa phùn

Lượm rìa làng chút ung dung
Cơ hàn dầu dãi đã từng Mẹ ơi!
Rét cào đông cạn máu tươi*
Mẹ hom hem gọi nắng phơi giêng mình!

ếch bồn chồn động ao đình
áo xưa vắt vẻo ướp cành ca dao
Mẹ sàng sảy hạt xuân sau
Gieo mầm chất phác tứa màu an nhiên. 
Lê Đăng Mành
*Tục ngữ QtTrị: Giêng hai cắn ngón tay không ra máu

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

SƯƠNG MAI Ô LÂU !








                                                  Treo rớ chờ tiểu mãn