THÔI THÌ...THÌ CỨ ĐƯỜI ƯƠI,TIÊU DAO RỪNG RÚ NỤ CƯỜI NGUYÊN SƠ..!CÁM ƠN CÁC BAN ĐÃ GHÉ THĂM,ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN!

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2016

NGẬP NGỪNG! “Tiệt hạ”

THƠ MỜI HỌA
NGẬP NGỪNG!
“Tiệt hạ”
Rét buốt giêng hai sót lại mà…
Nhanh lên giúp kẻ tội như là…
Em thơ khát học chưa đi khỏi…
Con trẻ ăn thèm chẳng thể qua…
Khốn đốn còn cần nơi vượt đến…
Cơ hàn mãi đợi chỗ tìm ra…
Mạnh thường quân hỡi!nên hay bỏ..?
Có khó xin đừng giả xuýt xoa…
Lê Đăng Mành

BÀI HỌA
“Thủ nhất thanh- tiệt hạ”
Ở đây ai biết tự đâu mà .......
Ở chốn trần gian chớ tưởng là....
Ở sướng lòng đầy nên nhớ lại ......
Ở giàu dạ đủ cũng không qua ......
Ở kiêng phải nghĩa ta cùng thoát .......
Ở cử chí tình sẻ vượt ra .....
Ở trái chua ngoa rồi cũng đến .....
Ở hiền trái gío lắm người xoa .......
Thảo Phước
CHUYỆN QUÊ XƯA
“Tiệt hạ”
Nhớ buổi Giêng Hai thuở ấy mà …
Theo lời bà kể khổ như là …
Môn khoai chẳng mấy cho no bựa…
Rau éo đâu nhiều lót đạ qua …
Cháo củ cầm canh nào được mấy…
Chiếu chăn thiếu thốn kiếm đâu ra …
Lều tranh vách vọt* le te gió …
Buốt giá dông dài cố dịu xoa….
Q.Trị,03.03.2016
Văn Thiên Tùng
* Vọt: Cây lá vọt dùng làm vách phên che

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2016

PHÁP NHŨ !



 "ẢNH LĐM"
THƠ MỜI HOA

PHÁP NHŨ !
“NĐT”
Trăng lùa gió đậu ở ngoài hiên
Thậm tỏ hằng an bớt não phiền
Trí giả  nghi tình xa cõi tục
Hiền nhân thúc liễm trụ ao thiền
Chăm đời khổ hạnh mà nuôi Thánh
Bón mạch yên bình để dưỡng Tiên
Bát nhã hành thâm lòng chẳng động
Nên nguồn sữa pháp tẩm thường nhiên
Lê Đăng Mành
BÀI HỌA
NGẪM SỰ TRẦN AI
Họa Ngũ độ thanh
Trăng vàng ánh tỏa rọi vào hiên
Cám cảnh trần ai những lụy phiền
Cũng bởi mê chìm nơi Ái Dục
Làm sao giác ngộ cõi Chân Thiền
Hiền nhân hận xả ươm mầm phước
Trí giả thù buông dưỡng hạnh tiên
Oán- giận- căm- hờn thêm ảo não
Chi bằng rũ bỏ sống bình nhiên
********
Bút Ký Trái
LÃM NGUYỆT HIÊN
Thơ đến bên thềm Lãm Nguyệt hiên.
Xua đi lạnh lẻo với ưu phiền,
Tuy là khó sánh nơi nhà Phật,
Nhưng cũng xem như chốn cửa thiền,
Buông bỏ sân si rời địa ngục
Tập tành bi ái tới thần tiên.
Bạn bè ghé lại vui ngâm xướng,
Tròn vẹn kim bằng nghĩa hạo nhiên!
Hoành Trần
24/2/16
NẺO ĐÉN CHÙA
Vào ngõ tới sân mới chạm hiên
Nơi đây đã đến khỏi ưu phiền
Nhẹ đi thong thả trang nghiêm vái
Khẽ bước ung dung tọa định thiền
Nhập tự tâm bình cầu Phật Tổ
Xuất đền trí tịnh nguyện Thần Tiên
Bao điều tội lỗi nguyền đưa sạch
An phận thân này đến tự nhiên
Thảo Phước

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

CÀNH MAI THỰC TẠI.


THƠ MỜI HỌA
CÀNH MAI THỰC TẠI
“Lục ngôn - Tung hoành trục khoán”

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai.
TS Mãn Giác “1052-1096”

CHỚ nên vùi dập nét trang đài
BẢO giữ trong lòng chẳng nhạt phai
XUÂN quá còn lưu cốt cách
TÀN mùa vẫn đọng thiên thai
HOA rơi vồ vập đàm tiếu
RỤNG sắc bất ngờ mãn khai
HẾT tiết tâm thường neo thực tại
ĐÊM QUA SÂN TRƯỚC MỘT CÀNH MAI
Lê Đăng Mành

BÀI HỌA
NGUYÊN XUÂN
“Lục ngôn - Tung hoành trục khoán ”

Hương vẫn muôn ngàn – Xuân lộc biếc
Uyên nguyên trời đất rựng tình mai.

HƯƠNG lòng thoáng đã dựng mây đài
VẪN một nguồn thơ chẳng nhạt phai.
MUÔN dặm trăng nghiêng in bóng
NGÀN phương chiều rụng hoang thai.
XUÂN về để biển rừng thẳm
LỘC đến từ tâm ý khai.
BIẾC mộng ! ai hay đời mộng thực ?
UYÊN NGUYÊN TRỜI ĐẤT RỰNG TÌNH MAI.
Atlanta, cuối đông 2015.
Mặc Phương Tử

ĐÊM QUA
“Lục ngôn - Tung hoành trục khoán ”

CHỚ cho mưa gió chạm liên đài
BẢO quản quanh mùa  kẻo héo phai
XUÂN muộn bướm vờn rộn rã
TÀN chiều ong đỗ khoan thai
HOA đang phảng phất hương toả
RỤNG phấn ngạt ngào vị khai
HẾT buổi đông hàn đầy  noãn khí
ĐÊM QUA SÂN TRƯỚC MỘT CÀNH MAI !
Trần Ngộ

HOA MAI
“Lục ngôn - Tung hoành trục khoán ”
Mười năm xuôi ngược tìm gươm báu
Một đời chỉ cúi lạy hoa Mai
Chu Thần Cao bá Quát -  (1809-1855)

MƯỜI yêu thiên cổ dáng vân đài
NĂM tháng dẫu mài khó lạt phai
XUÔI kiếp nào mong Bến Mộng*
NGƯỢC đời chớ ngóng Châu Thai**
TÌM sương hớp nắng nào bế
GƯƠM phạt mưa dầm vẫn khai
BÁU khí ngẩng đầu khinh lực sĩ
MỘT ĐỜI CHỈ CÚI LẠY HOA MAI.
Phan Tự Trí – 13/01/2016

* Nơi Từ Thức gặp tiên
**Nơi Kiều bị bán mình
HƯƠNG XUÂN
“Lục ngôn - Tung hoành trục khoán ”
Trời mây non nước xanh tươi đẹp
Say đắm hồn xuân trong nắng mai

TRỜI khoác thanh y nét diễm đài
MÂY màu khói nhạt sắc lam phai
NON cao sương vẫn lưu đọng
NƯỚC động ảnh hoài thoát thai
XANH biếc chồi non rộn nở
TƯƠI hồng nụ thắm đua khai
ĐẸP duyên tao ngộ nơi trần thế
SAY ĐẮM HỒN XUÂN TRONG NẮNG MAI
Sông Thu
CÀNH MAI TỊCH TỊNH
“Lục ngôn - Tung hoành trục khoán ”

CHỚ có đem vùi nét diễm đài
BẢO ôm giữ dạ chẳng hề phai
XUÂN thời cốt cách hoài đượm
TÀN tiết tinh thần mãi khai
HOA sắc tươi hòa  tục lụy
RỤNG hương thắm hợp thiên thai
HẾT mùa tịch tịnh tâm thường tại
ĐÊM QUA SÂN TRƯỚC MỘT CÀNH MAI
GM Nguyễn Đình Diệm
DUYÊN MAI
“Lục ngôn-Tung hoành trực khoán”
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai.

Chớ nhìn rớt cánh ngỡ rơi đài
Bảo đã xưa rồi chuyện thắm phai.
Xuân sắc lưu danh cõi thế
Tàn bông giữ hạt phôi thai.
Hoa hương hương dạo vương đọng
Rụng sắc sắc hoàn tái khai.
Hết bóng còn duyên duyên với tết
Đêm qua sân trước một cành mai.
Trần Như Tùng
CÀNH MAI TÂM HỒN
(Lục ngôn - Tung hoành trục khoán)

Chớ mang tự mãn dựng cung đài
Bảo tháp tâm hồn mới chẳng phai
Xuân đến mầm yêu hạ thổ 
Tàn canh cánh mộng phôi thai
Hoa vươn tỏa sắc nhân bản 
Rụng bụi chìm màu bán khai 
Hết gió mưa dừng mây nắng đậu
Đêm qua sân trước một cành mai
Bửu Tùng

13/1/2016
NHÀNH MAI ĐỒNG NỘI
“Lục ngôn-Tung hoành trực khoán”
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một cành mai.

Chớ thể dồn sương rã cánh đài
Bảo rằng nắng cả cũng chiều phai
Xuân về nụ ắt khai nhụy
Tàn sắc hương còn độ thai
Hoa thắm tình trao buổi hội
Rụng chùm mầm đợi mùa khai
Hết màu lá nhuộm mùa đông buốt
Đêm trước sân bừng một nhánh mai
 Phạm Duy Lương
VÀO XUÂN
(Lục ngôn-Tung hoành trục khoán)

“Quá độ đông tàn tan tuyệt giá
Vào xuân ấm nắng tỏa ngời mai”

QÚA giang trùng ngộ bến anh đài
ĐỘ khởi tâm nguyền vượt nẻo phai
ĐÔNG đón hàn liêu hiện thể
TÀN rơi phế tích đầu thai
TAN hòa,diệu hóa bừng nở
TUYỆT tận,huyền cơ lộ khai
GIÁ ngọc thêm ngà trong mạch nhẫn
VÀO XUÂN ẤM NẮNG TỎA NGỜI MAI
Lý Đức Quỳnh 14.1.2016
XUÂN SANG
Tuyết lạnh mùa đông về  qúa khứ
Xuân sang hoa nở đẹp cành mai

Tuyết thôi lảng vảng dưới chânđ ài
Lạnh lẽo tan dần với nắng phai
Mùa ấm muôn loài rộ trẩy
Đông tàn mầm nụ phôi thai
Về quê thích ngắm hoa nở
Qúa chén say nhìn nhụy khai
Khứ khứ lai lai đời vẫn thế
Xuân sang hoa nở đẹp cành mai!
NS-CANADA
CHỢT THẤY CÀNH MAI...
CHỚ quên đêm dạo chốn Chương Đài
BẢO với muôn hồng chẳng sợ phai
XUÂN mộng khí hòa tô thắm
TÀN mơ bóng ngả phôi thai
HOA buông cành trụi còn hẹn
RỤNG  đóa nụ phong sé khai
HẾT chuyện sáng ra bỗng thấy
ĐÊM QUA SÂN TRƯỚC MỘT CÀNH MAI

     Trần Lệ Khánh-- 15-1-2016

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

BÌNH THƠ !

CÙNG PHIÊU VỚI THƠ ANH LÊ ĐĂNG MÀNH

PHỐ CŨ CHIỀU ĐAU!
Về Huế rủ bụi tang bồng
Qua nền Xã Tắc tủi phong rêu mình

Cột cờ gió trở lặng thinh
Triều nghi văn võ ngông nghênh mô rồi
Văn lâu khoa bảng một thời
Hồn lên Văn Thánh bia phơi miệng đời
Bến đò Thừa Phủ chao ơi !
Tắt câu mái đẩy rụng rời Hương Giang
Mượn trầm mặc bước lang thang
Chợt nghe giọng ngự Huyền Trân trị vì
Xin về phía Tĩnh Tâm trì
Chạm gạch Thượng Tứ rõ Di Luân Đường
Cầm tờ thơ dại mà thương
Chừ Thành Nội giẫm chán chường ngẩn ngơ
Lạc người… lạc bạn bơ vơ
Chánh Tây chiều bện tẩm quờ quạng đau!
Lê Đăng Mành

Lời bình Thư Hoàng:
Có rất nhiều sự vật và địa danh được nhắc đến trong thơ. Điều đó cho thấy anh đang viết về quê hương, một chốn thân thương dù đi xa nhưng chưa bao giờ rời khỏi lòng mình.
Huế đẹp như tranh vẽ và mang đầy hồn non nước xưa. Về với Huế ta như đi trong vùng cảm xúc, lặng nghe cỏ cây sông núi thủ thỉ cùng.

Về Huế rủ bụi tang bồng

Mượn trầm mặc bước lang thang
Một lữ khách, đứa con xa quê, một trí thức đầy trăn trở khiến cảnh vật Huế càng trở nên hữu tình. Nghe câu thơ anh thả giữa thành nội vàng son mờ phai ai chẳng thắt thẻo đau buồn. 

Nghệ thuật "ve vuốt" trên những địa danh, trên từng kỷ vật...của anh LĐM đã vực dậy quá khứ một xứ sở kinh kỳ tráng lệ.

Quá khứ với hiện tại khiến Huế như một người bị đối xử bất công, hất hủi. "Nàng" ấy từng đẹp kiêu sa, từng phút huy hoàng nhưng "nhan sắc" ấy nay mai một cũ càng!
Qua nền Xã Tắc tủi phong rêu mình
Cột cờ gió trở lặng thinh

Triều nghi văn võ ngông nghênh mô rồi
Văn lâu khoa bảng một thời
Hồn lên Văn Thánh bia phơi miệng đời
Bến đò Thừa Phủ chao ơi !
Tắt câu mái đẩy rụng rời Hương Giang

Mỗi câu, mỗi chữ là một niềm đau buôn buốt nhưng không cay cú thô lỗ mà vẫn mang bản sắc dịu dàng nho nhã của người bản địa. Này đây "nền xã tắc" bám đầy rêu phong không còn ai chăm chút,gìn giữ như xưa. Ngước trông lên chẳng hơn gì một chiếc "cột cờ" chỏng chơ khát thèm "gió trở". Những mũ miện cân đai oai vệ của các triều thần đi chầu thánh chúa, những bảng vàng bia đá, "bến đò", "câu mái đẫy"...về đâu?
Chỉ còn bệ rồng "lặng ngắt như tờ" và sự thất thế của triều đại nho giáo. Giờ những giá trị tích cực cũng hầu như bị phủ nhận lãng quên.Thành nội chỉ còn trong luyến tiếc của những ông đồ già, của những đứa con đã quen bẫm báo lễ nghĩa.

Luyến về một thời đại, nâng niu quá khứ cũng là cái hồn xưa của những người rành về nho giáo, gần gũi với một thời kỳ lều chỏng khoa thi...Đọc thơ anh mà nghe man mác cõi lòng, có chút gì đồng cảm cùng câu thơ Bà Huyện Thanh Quan:
Bước tới đèo Ngang bóng xế tà
Cỏ cây chen lá, đá chen hoa
Dừng chân đứng lại, trời non nước
Một mảnh tình riêng, ta với ta

Cùng với hàng loạt thán từ, động và tính từ tuyển như "chao ơi","tắt","chợt',"chạm","phơi',"tủi","ngông nghênh","rụng rời"....ý thơ sáng bừng lên mà chất chứa cả chiều sâu, ý nhị như tâm tình dân Huế. 
Không thể phủ nhận chính cách chọn chữ mang đến thành công cho nhiều tên tuổi người làm thơ. Ở đây tôi ngưỡng mộ khả năng đặt để chính xác chúng của anh LĐM khiến thơ anh như khó thể thay thế hơn những gì anh đã trình bày. Nghệ thuật dùng từ tinh tế, gợi cảm nhóm lên thắm đượm rực hồng lửa cảm xúc cho người viết, người xem.

Bến đò Thừa Phủ chao ơi !
Tắt câu mái đẩy rụng rời Hương Giang

Mượn trầm mặc bước lang thang
Chợt nghe giọng ngự Huyền Trân trị vì
Xin về phía Tĩnh Tâm trì
Chạm gạch Thượng Tứ rõ Di Luân Đường
Cầm tờ thơ dại mà thương
Chừ Thành Nội giẫm chán chường ngẩn ngơ

Còn quá nhiều những ngôn từ hay trong đoạn thơ này mà tôi chưa nhắc hết nhưng các bạn có thể để mắt xem tiếp ở những câu thơ bên dưới.
Sự "bọc lót" "gói mở" cho thấy tác giả mang hồn nhạy cảm và nỗi lòng với Huế trong anh là vô tận da diết. Tôi thích hướng "dìu thơ" đi của anh. Nó vừa nhẹ vừa mới lạ, chừng như anh cũng chỉ vừa mới khám phá ra và mang đến cảm giác nguyên tinh nóng hổi ấy cho bạn đọc.

Huế với những nét đặc trưng của cố đô hoa lệ một thời; nơi có dòng Hương giang với những con đò lững lờ đẹp dáng người con gái Huế.Và không thể thiếu những câu hò trong trẻo đậm đà chất nghệ sỹ. Cứ mường tượng thế khi nghĩ về Huế để rồi chợt đắng lòng khi vắng những nét điểm xuyết trên hoặc còn đấy song đã xơ xác điêu tàn!
Xin phép cho tôi lướt qua một đoạn dài gồm những câu diễn ý vì bài viết đã khá dài và thêm nữa mời các bạn cứ ngẫm nghĩ đi-tác giả viết rất rõ ràng dễ hiểu nhưng thần thái thơ thì phải đọc 'nguyên bản"mới "chạm' được chất thơ đan quyện và những tứ lạ chặt chẽ.
Tôi cho rằng đây là khổ thơ hay nhất trong bài vì nó không viết bằng cách thông thường mà "lật trở" uyển chuyển thả hồn vào trong vật.

Bài thơ anh viết không để giải trí mà làm "mệt" trí một cách đáng yêu, nỗi tiếc thương trong anh quá sâu sắc lồng với cách diễn đạt "hào hoa"(có lẽ dùng từ "hào hoa" ở đây chưa chính xác lắm nhưng tôi vẫn mạn phép bảo lưu ý kiến này) làm cung bậc thơ đa dạng hơn hẳn.
Cùng đi tới cặp kết để thấy tất cả vỡ òa ra, xót xa ngơ ngẩn:

Lạc người… lạc bạn bơ vơ
Chánh Tây chiều bện tẩm quờ quạng đau!

Những câu thơ như được ghép khít khao bởi tay người thợ khéo. Nhìn xem, nếu tách rời chúng thì ngôn ngữ đó rất bình thường, không hoa mỹ như nhiều nhà thơ hay dùng. Thế mà khi chúng đi cùng nhau, chữ này tôn "dáng' chữ kia và chúng chứa đầy tâm hồn người thơ, không chút sáo rỗng khoa trương.

Thơ anh LĐM là một giếng sâu cho những ai khao khát một miền thơ sâu thẳm. Chất liệu thơ anh xây dựng quá phong phú, lúc rắn lúc mềm, khi bác học, lúc bình dân...đó chính là cái chất thơ của tài năng thật sự.

Khen thơ anh nhiều quá cũng sợ gọi là tâng bốc nhưng quả thật tôi rất hài lòng khi thưởng thức bài thơ này và chắc nhiều người sẽ đồng cảm như tôi. Đây là một bài thơ theo tôi là thuộc hàng nổi trội trong thơ anh LĐM.
Nếu phải có một ý kiến nhỏ về hạn chế trong thơ thì tôi xin góp ý: có quá nhiều địa danh, sự vật mà không phải là dân địa phương thì không tường tận được ý nghĩa và gốc gác của chúng.Như là những " nền Xã Tắc","Văn lâu","Văn Thánh',"Tĩnh Tâm Trì","Thượng tứ","Di Luân Đường"... Giá mà anh kèm theo chú thích thì người ở xa như tôi và các bạn khác sẽ thấy hết được cái hay của nhiều vấn đề anh đặt ra từ những hình tượng, địa danh đó.
Thơ anh LĐM là thơ của trí tuệ pha chút chất thiền nên người đọc sẽ hiểu theo nhiều tầng rộng hẹp khác nhau. Muốn tìm đến cái say thì hãy đọc thơ anh, đọc khi mưa bay, khi gió nổi và rồi tựa cửa nhìn theo chiếc lá vàng bay cảm nhận một người thơ lãng tử ...

23/11/15
Thư Hoàng

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

KẾT TÌNH BẠN LŨ!



KẾT TÌNH BẠN LŨ!
Ta lênh đênh các ngươi cũng phiêu lãng
Mây chết đuối cho bọn mình gặp nhau
Giữa mênh mông ra-vào cùng sanh tử
Tan hợp - chòng chành giữa cuộc bể dâu!

Rều rác bọt bèo nhởn nhơ theo lũ
Quây quần bên ta hơn cả tri âm
Thiện căn gieo tiêu dao đùa hoạn nạn
Rơm rạ kết bè cứu hộ âm thầm!

Nhìn lũ kiến chơi vơi đeo sóng nước
Tôm cá băn khoăn động tánh hiếu sinh
Sóng vô tư lùa gom bèo lữ thứ
Dạt vào bờ dế dạo khúc bình minh

Trăng vén mây nhìn thèm toa an lạc
Thấy bọn giang hồ chia sẻ vô tâm
Chẳng điều kiện như bầy đàn dã thú
Bèo kiến dế rều cứ thế trầm ngâm

Muôn thuở vô ngôn cần chi tích sử
Lều bều bát ngát giữa cuộc trầm luân
Sống với lũ chưa hề nhen cừu hận
Bởi rơm,rác,người cũng bụi phù vân!
Lê Đăng Mành

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

Thơ Đường Luật!




CHIỀU TÔI!
Ảm đạm mùa tôi đếm lá vàng
Nhìn sầu đâu * phủ phục màu tang
Mơ đông lướt thướt còn êm ả
Ước bấc lay bay cứ dịu dàng
Mái tẩm hắt hiu làn khói bủa
Sông dầm quạnh quẽ chuyến đò sang
Mây quăng chiều xuống buồn man mác
Lạ bến phù sa cũng ngỡ ngàng
Lê Đăng Mành
*Cây sầu đông

XIN
“Thủ Nhất Thanh- liên hoàn”
Xin đừng đố kỵ để người yên
Xin bớt dệt thêu giảm não phiền
Xin cõng thương yêu về hội ngộ
Xin đem cảm mến tới đoàn viên
Xin gieo bác ái lên muôn nẻo
Xin rải từ bi xuống mọi miền
Xin đến chăm nom đời khốn khổ
Xin ngừng nhuộm lưỡi phủ oan khiên!

Xin ngừng nhuộm lưỡi phủ oan khiên!
Xin xúc trăng soi sáng khắp miền
Xin giữ lòng đừng theo ý mã
Xin gìn tánh bớt ngóng tâm viên
Xin nuôi già lão thôi buồn bã
Xin dưỡng thơ ngây hết muộn phiền
Xin tới muôn nơi ươm nghĩa cử
Xin trồng độ lượng mãi bình yên!
Lê Đăng Mành

TỊNH ĐỘ!
“Thể liên hoàn”
Tay quờ đụng gối biết còn đây
Thức tỉnh an vui với tháng ngày
Mất- được đã nhìn không thất sắc
Thua -hơn có thấy chẳng chau mày
Thân do tứ đại mà đon đả
Ý bởi lục trần phải quắt quay
Thanh thản ngồi chơi bờ bão lũ
Cạn khô rồi lại cứ đong đầy

Cạn khô rồi lại cứ đong đầy
Lên xuống thủy triều - đất vẫn quay
Đã tới nơi này đừng trách phận
Khi đi chốn khác chớ nheo mày
Muốn nuôi tánh lặng từ nhiêu tháng
Nên giữ lòng yên đến những ngày…..
Mặc cuộc đoạn trường không ghét bỏ
Thì miền tịnh độ chính là đây..!
Lê Đăng Mành

LÃO LẠC VÔ DƯ !
“Thể liên hoàn”
Ngất ngưởng tiêu dao thú lão già
Cả trời mây nước với ngàn hoa
Quây quần con cháu bên mai hạc
Hội ngộ tình thân giữa rượu trà
Đâu hẳn so vần chơi xướng họa
Mà còn vuốt phím nắn ngâm ca
Ung dung ngồi đợi về phương ngoại
Nhưng phận toa đời chẳng hết ga

Nhưng phận toa đời chẳng hết ga
Khiến lòng khấp khởi nỗi âu ca
Mến người ôn luyện môn quyền cước
Thương kẻ chăm nom cuộc đạo trà
Thanh thản soi tâm tìm diện mục
Thung thăng giữ tánh chạm đài hoa
Không tranh đoạt của hời khi trẻ
Thì lạc vô dư * dưỡng trí già…!
              Lê Đăng Mành
*Vui không dứt

CẢM CHIỀU!
                             “NĐT”
Tà huy đã cột bóng vầng tây
Khóm liễu chiều đi bủa xịu mày
Quạnh quẽ sông bờ đơm dải khói
Mơ hồ bãi lạch khảm đài mây
Già lam mõ niệm trầm tư mở
Phạm vũ chuông cầu lảnh lót bay
Giục giã ngày tan lòng khắc khoải
Thương đời não nuột mấy người hay
                          Lê Đăng Mành

HOA QUÊ!
Hoa dẫu quê mùa vẫn ngát hương
Dập dìu ong bướm vướng tình vương
Sáng ươm nhuần nhị bên mây nước
Chiều ướp nhu mì giữa gió sương
Đài các thướt tha nhiều kẻ chuộng
Trâm anh mùi mẫn lắm người thương
Mong manh phiêu lãng thường vô ngại
Nên cứ cho đi … suốt dặm trường !
Lê Đăng Mành

SÁNG YÊN BÌNH !
         “Vỹ tam thanh-bát âm”
Ráng trời sắc đỏ hỏe hòe hoe
Gà giục tan canh tẹ tẻ tè
Thân trụ dưỡng sinh khoe khọe khỏe
Tay vờn quyền biến tể tề tê
Sương còn lấp lửng loe lòe lỏe
Nắng đã lưa thưa hé hẻ hè
Rộn rả đàn bê the thẻ thé
Gió hiền lay ngọn trẻ trè tre
Lê Đăng Mành

HỒN THƠ!
Văn kỳ thanh ấy mãi vang tên
Cho dẫu vô thường - Hãy trạm nhiên
Xướng họa thanh cao vì chính khí
Ca cầm trang nhã bởi cơ duyên
Vô tình đôi lúc còn trùng vận
Bất ý lắm lần cũng thất niêm
Tĩnh lặng trầm tư tìm ngữ nghĩa
Bất ngờ trăng lạnh ướp màu hiên

Lê Đăng Mành